Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường.
Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Ra trường bác khao to. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.
Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất.
Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.
Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Thi thoảng viết nhưng không tiện. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.