Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ.
Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người.
Chả phải thở than gì. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.
Họ là mỗi con người. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.
Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.
Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.