Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Chỉ có con mèo không ngược. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.
Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề.
Chả phải bổn phận gì. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.
Những hình ảnh đã nguội. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.
Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Tôi rất hay chảy nước mắt. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.
Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác.
Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.
Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.