Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa.
Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh.
Có lẽ đã đến lúc đi ngủ. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này).
Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Nó như bộ mặt cái giấc mơ.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Bạn không mong bác đọc lắm. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Nhà văn vội vàng quệt nước mắt.
Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Chỉ là ta đang viết. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.
Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Ăn xong lên giường nằm. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết.