nếu không phải, như hồi còn hàn vi, để đi lang thang trong kinh đô, vơ vẩn dạo chơi trong những con đường mà các vị Hoàng đế chỉ được nghe tả trong sách. Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao. Đến lượt ông, ông hỏi lại họ: "Bây giờ, các thầy cho tôi biết tôi hy vọng ở các thầy được những gì?".
Như vậy bạn đỡ tốn thì giờ và đỡ cả bực tức. tôi được tới đây là nhờ thịnh tình của anh em. Khi Lawes tới, ông hỏi bằng một giọng vui vẻ: "Sao? Tôi để ông giám đốc khám Sing Sing, ông nghĩ sao? Phải có một người giỏi mới được".
Xa vọng mà giữ được trong những giới hạn cho vừa phải thì tốt nhiều hơn là hại. Hay là ông lại hỏi ông Livingston Longfellow xem sao? Chắc ông biết ông ấy có một cuốn phim tuyệt đẹp về những cuộc săn bắn lớn ở ấn Độ. Như vậy đâu phải cách lấy lòng ông và làm cho ông nghe theo lý luận của tôi.
Giáo sư William James, giáo sư Harry A. Chỉ có một người đại tài mới giữ vững được địa vị đó". Tôi có thể gọi tên năm chục ngàn người.
Thanh niên bây giờ không biết thế nào là một ngôi nhà đẹp. Tôi làm việc với ông đã lâu, đáng lẽ phải biết làm vừa ý ông mới phải. Ông ấy tính cách giúp tôi mà tính cách "bóp" tôi.
Nó cãi: "Không phải tôi đâu. Cuốn này phải là kim chỉ nam của bạn trong sự giao thiệp với người. Nhưng còn người đó, người ta nghĩ sao? Bạn đã cho người ta tự thấy thấp kém.
Cuốn này phải là kim chỉ nam của bạn trong sự giao thiệp với người. Vì lẽ đó nên tôi phải nhờ cậy ông giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Bà ta diễn thuyết trong bốn mươi lăm phút, không nhớ gì tới những thắng cảnh bên u nữa.
Tôi vội vàng muốn trả lời bà ta rằng: "Nếu tôi đã có một lỗi về địa lý thì bà còn có một lỗi nặng hơn nhiều, là lỗi không được nhã nhặn chút nào hết". Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh. Chị sửa soạn thật gọn gàng.
Nếu bạn không đồng ý với họ, tất bạn muốn ngắt lời họ. "Tôi lấy làm vinh dạ được ở trong nhóm anh em, tôi đã lại thăm gia đình anh em, chúng ta gặp nhau ở đây như những bạn thân. Hoàng đế và Hoàng hậu có đủ điều kiện để cuộc lương duyên hoàn toàn theo lý tưởng: Sức mạnh, tiền bạc, quyền thế quang vinh, sắc đẹp, tình yêu.
Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa: con đánh đổ sữa, con nuốt vội mà không nhai, con tì khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều quá. Và đàn bà không hiểu được tại sao đàn ông không đối đãi với mình một cách lịch sự, khôn khéo để được lợi cho họ. Tôi không ngờ ông ủ rũ, lầm lỳ như vậy, khác hẳn với trí tôi tưởng tượng.