Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Có ai mất xe lại thế không. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Bây giờ bác đang trăm mối lo.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.
Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.
Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ.