Nếu tên hơi lạ, ông bảo người ta đánh vần cho ông nhớ. Ông giáo hồi âm, an ủi cậu, nói cậu rất thông minh, làm việc lớn được, đời sẽ tươi sáng hơn và cuối thư, cho cậu một chân giáo viên. Bí quyết của ông ư? Giản dị lắm.
Nhưng ông Disraeli đã khôn ngoan mà chịu an phận. Vì những người khác họ cũng chỉ nghĩ tới cái họ thích thôi, không cần biết ta thích cái gì. Thiệt là một cha thú tội với con, âu yếm cảm động và thân mật!
Bạn hãy in sâu vào óc hình dung nhân vật có tài năng, trung tin và hữu ích mà bạn muốn trở nên rồi mỗi giờ trôi qua, sức tưởng tượng sẽ lần lần thay đổi bạn cho tới khi thành hẳn nhân vật đó. Nếu chúng ta chỉ gắng sức kích động người khác để cho họ chú ý tới ta thì không bao giờ có bạn chân thành hết. Có ai xét đoán lầm lộn trước mặt thì ông tự kềm chế, để đừng hăng hái chỉ trích người đó nữa, và ông bắt đầu nói với người đó rằng trong những trường hợp khác thì ý kiến của người đó đúng, trong trường hợp này, theo ông, có lẽ hơi khác v.
Vì những người khác họ cũng chỉ nghĩ tới cái họ thích thôi, không cần biết ta thích cái gì. Cho nên bà chỉ nói rằng bài diễn văn đó, nếu cho đăng vô Tạp chí Bắc Mỹ thì tuyệt. Bạn cứ yên lòng: Ông không hỏi mượn tiền người đó đâu.
"Nếu tôi dùng phương pháp của những người mướn phố khác, chắc chắn tôi đã thất bại như họ. Thầy đã chỉ đường cho tôi một cách rõ ràng, thông minh lắm. Chưa coi họng tôi, ông đã hỏi tôi làm nghề gì.
Nhưng chúng ta hãy đọc đã. Anh đã nghiên cứu về trí nhớ. Tôi biết một diễn giả được mọi nơi mời đến diễn thuyết.
Bà ta mắc đi thăm những nơi khác, cho nên một mình ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ. Có lẽ vì giận dữ mà tôi đã xét anh vội vàng quá, nghiêm khắc quá. Tất nhiên là ta hành động như vậy, không phải vì quý báu gì những ý tưởng đó đâu, mà chỉ vì lòng tự ái của ta bị đe dọa.
Sau khi theo học lớp giảng của chúng tôi, ông Duvernoy thay đổi chiến lược. Nếu họ lầm lẫn thì là một cơ hội cho họ tự cải. Nếu bạn nghĩ như vậy, tôi không dám cãi.
Từ đời thái cổ, loài hoa vẫn được dùng để tỏ lòng yêu đương. Đừng mất thì giờ nghĩ tới kẻ thù của bạn. Rất khôn khéo và lễ phép, ông không bao giờ chỉ trích việc nhà cửa hết.
Bà Dorothy Fay thuộc phái thượng lưu ở Long island kể rằng: Khi ngồi bàn ăn sáng, tôi hớn hở chào nhà tôi. Mà có khó khăn gì đâu, chỉ một chút suy nghĩ, vài lời ngọt ngào, một lòng thành thật gắng sức quên mình và hiểu người là đủ làm dịu hẳn vết thương.