Cậu hãy nhìn lên đây. Trong khi đó, lịch làm việc của James lại chẳng cân đối chút nào. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được.
Vì cậu đã ghi chú lại mọi thứ, nên khi cần cậu có thể tham khảo rất nhanh. - Bất cứ điều gì cần làm sao? Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp.
Trước nay James vẫn quan niệm giống bố anh rằng nếu muốn mọi việc được như ý thì tốt hơn cả là nên tự mình làm lấy mọi việc. Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.
- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó. James cảm thấy rất vui.
Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa. Trước đây, anh có thói quen khui một chai bia và ngồi vào ghế bành rồi nhắm mắt lại.
Chỉ đơn giản là vì họ có cùng những sở thích và thấy vui khi cùng thể hiện những điểm tương đồng đó mà thôi. Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.
- Tức là cậu sẽ tổng kết ba vấn đề sau: những điều đã hoàn tất tốt, những điều cần cải thiện và những điều học được từ công việc. Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones. - James đính chính và nhìn thẳng vào mắt Josh.
- Đó cũng có thể là một lựa chọn. Và điều làm tôi ngạc nhiên nhất chính là phản ứng của rất nhiều học viên sau khi được học những bước đơn giản trong nghệ thuật ủy quyền. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa.
Còn anh lại cảm thấy hứng thú trở lại với công việc bởi anh tin rằng những công việc mà mình đã giao phó cho các nhân viên sẽ được hoàn thành đúng hạn. Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Mình phải làm điều gì đó, điều mà trước đây có thể mình chưa bao giờ làm. Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả.