Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Tớ không biết và tớ cũng biết. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.
Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi.
Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.
Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.
Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.
Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Và bạn liên tưởng tới Zidane. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.