Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.
Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.
Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Vì hình như anh làm gì có trên đời. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Ta cõng nàng đi trên sóng.
Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.
Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng.
Nhưng bác ta không tin. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.
Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Mà tôi chỉ cần những người biết điều.