''Tôi được nhờ nhà tôi nhiều hơn là được nhờ những người khác. Như vậy chúng ta khích lệ họ cho họ tiếp tục gắng sức. Hồi đó, cho mãi tới bây giờ cũng vẫn vỏn vẹn có hai người đó làm hội viên thôi.
Cho nên, bắt đầu tháng ba là chúng tôi phải sa thải một số nhân viên đi. Tức thì có thư hồi âm liền, trong đó hai cháu cám ơn "Chú Andrew thân mến" và. Anh biết, các em có ý tứ, cẩn thận lắm.
Sau cùng, ông hỏi: "Công ty mới đó sẽ đặt tên chi?". "Tại sao ông không cậy ông bạn tôi, Cleveland Rodgers, nhà xuất bản tờ Brooklyn Eagle? Hoặc ông Guy Hickock? Ông ấy đã viết báo 15 năm ở Paris và biết rất nhiều chuyện thú vị. Mười lần thì có tới chín lần những đối thủ, sau cuộc tranh biện, vẫn tin chắc rằng mình có lý.
Chắc cả ngàn đọc giả cũng đồng ý với tôi". Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi. Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đã làm cho ông chưng hửng, hết giận.
(Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?). Sau cùng, nó kiếm được một việc làm là dán nhãn lên trên những ve thuốc nhuộm trong một kho hàng đầy những chuột cống. Tôi biết bạn nghĩ gì khi đọc đầu đề chương này.
Rõ ràng tôi thấy ông ta chưa hề được người mướn nhà nào nói với ông bằng cái giọng đó. Nếu lúc đó, lại trả tiền nhà, ông còn nhất định dọn đi thì tôi cam đoan với ông tôi sẽ xin tuân ý ông. Nếu không được học khoa tâm lý, thì chắc tôi đã nói với ông ta rằng: "Ông không chịu trả lời thì không thể nào chúng tôi nhận tiền của ông được".
Hồi nhỏ tôi tự phụ lắm. ở Hollywood, kinh đô hát bóng, những cuộc tình duyên thật bấp bênh, đến nỗi Công ty bảo hiểm Lloyds ở Luân Đôn phải "chạy". là hội trưởng hội "Công giáo" của châu thành Boston, được bạn bè giúp đỡ, ông dùng đủ cách bài trừ, nhưng than ôi! Không có kết quả chi hết; không hy vọng gì trừ được bọn đó hết.
Người đó rõ ràng thiếu của xí nghiệp Detmer mười lăm mỹ kim, viết thư đòi nhiều lần mà không chịu trả, hôm đó đi xe lửa từ nhà lại hãng, nói không những không trả tiền mà từ rày không thèm mua hàng ở hãng nữa. Những nhà ảo thuật khác ở trên sân khấu ngó xuống trừng trừng, như có vẻ nói: "Tụi này toàn đồ mắt thịt. Tôi lại đây không phải vì điện đâu, mà chỉ vì muốn mua của bà vài cái trứng gà thôi.
Nếu tên hơi lạ, ông bảo người ta đánh vần cho ông nhớ. Nhưng bù vào đó, thần cũng biết chút ít về sử ký và có lẽ có vài đức tính khả dĩ có thể dùng được trong chánh trị và ngoại giao". Đàn ông bao giờ cũng muốn lánh mặt một người đàn bà gắt gỏng.
Rồi thì sẽ cho bà ta một bài học đích đáng. Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn. Vô phòng giấy của ông, tôi thấy ông đương bận kêu điện thoại.