Trong nhiều hãng, có những nhân viên chuyên môn mua đồ cách nào lợi nhất cho hãng. Bạn thử nghĩ coi: một phần ba những nhà chỉ huy các xí nghiệp đã tự huỷ hoại thân thể vì các chứng đau tim, vị ung và mạch máu căng lên khi chưa đầy 45 tuổi. Cứ bảy năm thì lụt tới sáu, và bây giờ, nhắm mắt lại, tôi còn ngửi thấy mùi khét lẹt của xác heo đem thiêu.
Bà xin nhà ngân hàng một tập chi phiếu, cho đứa con gái chín tuổi của bà. 466 trang để kể lại thuở sinh bình. Nhưng thiệt ra làm thế, ta chẳng giúp cho tinh thần chút nào ráo".
Con hãy ngó đàn chim trên trời. Hoá công cho ta nhịn uống, nhịn ăn được lâu hơn là nhịn ngủ. Bệnh thứ hai này có thể giết bạn được.
Song thân tôi làm việc như mọi: 16 giờ một ngày. Ông Théodere Dreiser đã dùng cách ấy. Thấy khó kiếm việc làm quá, anh mở một phòng thí nghiệm và nghiên cứu về vi trùng học ngay trong hầm nhà anh tại Massachussets.
Còn nhớ một lần đi coi hội, tôi xin ba tôi được một cắc, mà tưởng chừng như cầm trong tay tất cả vàng bạc, châu, ngọc của các ông Hoàng Ấn Độ. Mấy năm gần đây, tôi mạnh khỏe khác thường chính là nhờ những lời nhắc nhở của Bác sĩ Mc. Suốt 50 năm, bà như một bà hoàng trên kịch trường năm Châu, chưa có cô đào nào được người ta mến như bà.
Và đây là một điều ngạc nhiên vô cùng, gần như không tin được. Trời đã thưởng công tôi! . Trái lại chị lại có vẻ như nói: "Ồ! ít nhất thì thằng cha già đó cũng phải làm vậy chớ".
Vì khi cầu nguyện bạn bày tỏ rõ ràng để nhờ Thượng Đế giúp cho. Một người học trò của tôi là cô Ira Sandner, vì chứng mất ngủ kinh niên mà suýt tự tử. Ta sẽ trả "cái còi" đó tới đúng giá nào mới thôi.
Đô đốc có thể nói thêm rằng: "Những chuyện vụn vặt trong hôn nhân có thể làm cho người ta gần hoá điên và có thể sinh ra năm chục phần trăm bệnh đau tim ở thế gian này". Cố nhiên con gấu biết rằng chỉ có một cái tát là con chồn sẽ nát như tương. Vì tôi lớn con và cặp má phính Nên tôi có vẻ mập.
Mấy năm trước, một buổi sáng, một ông hàng xóm gõ cửa nhà tôi bảo phải đi chủng đậu ngay. Chảng hạn nếu tôi biết trước rằng khoảng 5 năm nữa, tôi phải chiến đấu trong một trận cũng đổ máu như trận Gettyberg (hồi Nam Bắc chiến tranh) thì chắc là tôi hoảng sợ tới chết ngất. ông không mệt mỏi mới nghỉ ngơi, bao giờ cũng biếI trước lúc nào sắp mệt để tự bắt ông đi nằm nghỉ.
Bà rụt rè ngỏ ý đó với người bán hạt dẻ ngào đường [41]. Một con mắt đã gần mù hẳn rồi, còn mắt kia cũng sẽ mù luôn. Những điều thu thập được trong sách và đời sống hàng ngày ấy, ông sắp đặt lại, chia làm 30 chương để chỉ cho ta biết: