Nếu không, bạn đã biết mình phải có lụa chọn nào. Những người giúp việc mà nah có được đã không hiểu hết quan điểm của anh; họ nghĩ anh là kẻ lập dị, gàn dở khi cứ cố gắng hết sức để hoàn thành công việc của mình từng chi tiết một. Cha tôi lớn lên với ý nghĩ rằng cách dạy con tốt nhất trong mọi trường hợp là phải thật “nghiêm khắc” và “cứng rắn”.
Anh không thể làm những công việc mà trước đây anh đã làm. “Qùa tặng của đau khổ mang đến cho chúng ta là mang ta đến gần với thượng đế hơn, dạy ta trở nên mạnh mẽ hơn khi ta yếu đuối, can đảm hơn khi ta hoảng sợ, sáng suốt hơn khi ta hỗn loạn va không nghĩ đến nó nữa một khi ta không đủ sức vững vàng nữa. Vì thế, ông tuyên bố rằng ông mới là nhà phát minh thực sự của máy điện thoại.
Tôi cảm thấy xấu hổ khi không thể thực hiện “giấc mơ của người Mã Lai” mà toi đã gợi ra cho họ! Đây có thể là nguyên nhân rạn nứt trong mối quan hệ của họ. Cá tính, sự chính trực, uy tín, sự lương thiện, sự trung thực và các nguyên tắc đạo đức mà chúng ta có là điều cực kì quan trọng.
Nhưng ông nói: “ biết đâu nó lại là phúc đấy”. Vì thế,ta không nên e sợ những sai lầm ,trở ngại hay thất bại. Sau đó bà được khuyên: “ Để làm giàu, cô không nên chuyên về việc gì mà phải tham gia kinh doanh! Một là phải có bằng cử nhân đường phố- sự tinh ranh, và có bằng “Thạc sĩ lương tri” .
Ông Đặng qua đời ngày 19/02/1997. HỌ NÓI CON NGƯỜI SẼ KHÔNG THỂ SÁNG CHẾ RÔ-BỐT ĐỂ THAY THẾ CON NGƯỜI. Sau 7 năm bác bỏ,vào năm 1947,ý tưởng của ông đã được chấp nhận.
Tôi trở thành Giám đốc điều hành của công ty. Những kí ức lâu bền về các chiến thắng là điều đath được ở trong tim, không phải là ở nơi này hay nơi kia. Thật ra giá trị của thất bại cao hơn hẳn giá trị của thành công.
Bởi vì hãy nhớ rằng bạn sẽ tìm thấy sự thành công phía bên này sự thất bại . Là con cả trong gia đình, ông quyết định đi làm thuê cho một người bạn của cha đang kinh doanh gạo ở Vientaine, Lào, để phụ giúp gia đình. Có lẽ bạn không tin, nhưng cái tát ấy là bài học lớn nhất trong thời thanh niên của tôi và hóa ra là phúc lành cho tôi.
Khi có nó, ta bắt đầu e sợ vì lúc này ta đã có cái để mà mất. Và thật ngẫu nhiên, trong khoảng thời gian đó, tôi được một vài nhân viên cũ, những người đã tự mình thành lập một công ty buôn bán trực tiếp trước đó 2 năm, mời tham gia. Tôi cũng có cùng cảm giác như thế.
Ở điểm này ,tôi muốn chia sẻ một khám phá thú vị với các bạn . Sau đó, ông trơ về Banwgkok và bắt đầu làm việc cho một cửa hàng dược phẩm với mức lương 200 bath( 5 đola) một tháng. Khi đọc quyển sách, tôi đã thật sự bị cuốn hút đến nỗi tôi ngồi như phỗng cho đến khi đọc một mạch hết cả quyển.
Ông không có tài sản riêng nào ngoài chiếc đánh máy hiệu Hermes. Khi làm xong một việc gì đó, anh luôn xem xét, kiểm tra lại xem liệu nó còn thiếu xót cái gì không, phải bổ xung cái gì để cho nó thật sự hoàn hảo. Tương lai của hai người bạn đồng đội với tôi đã bị vết nhơ.