Sau đó là âm thanh có vừa đủ nghe hay chưa… Giữ micro cách miệng một khoảng nhất định và nói một cách tự nhiên thoải mái. Người ta bảo rằng tôi có tài ăn nói, và lại nói rất thành công nữa chứ. Stacey đã mời tôi là một trong năm người phát biểu tại lễ tang.
Dựa vào những tiêu chuẩn này và cộng thêm yếu tố thời sự mà chúng tôi quyết định nên mời ai tham gia chương trình. Vẫn không sao mở miệng được! Việc này cứ lặp đi lặp lại đến ba lần. Larry King, anh sẽ phụ trách chương trình Larry King Show.
Hai ngàn con người trong khán phòng đã phải chịu đựng một bài nói dở và nhàm chán. Đồng hồ gõ 12 tiếng. Chẳng hạn như là: Trời hôm nay đẹp quá nhỉ? Anh có dự định đi đâu không? Chỉ cần một chút linh hoạt thì bạn sẽ thấy có rất nhiều cách bắt chuyện.
Có thể tôi không thích, nhưng nếu không biết thì tôi sẽ trở thành người lạc hậu. Nhưng chúng không hấp dẫn bằng những câu chuyện của cha. Lắng nghe bằng đôi tai và thể hiện sự quan tâm bằng đôi mắt.
Shirley Povich nhà báo được giải thưởng Washington Post, cha đẻ của chương trình truyền hình Maury Povich đã nghiệm ra điều này. Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!. Tôi từng tham dự nhiều buổi họp và rút ra kết luận như thế này: Buổi họp nào có kế hoạch rõ ràng, được chuẩn bị chu đáo thì rất lý thú, hiệu quả.
Bắt đầu từ những chuyện thường nhật trong cuộc sống chứ đừng đụng đến đề tài quá hóc búa. Kết quả thống kê: có 91 lần từ Bạn biết không được phát ra! Có nghĩa trong một phút anh bạn ở Washington nói you know đến bốn lần rưỡi. Với tôi, ngôn ngữ điệu bộ cũng giống ngôn ngữ nói vậy.
Và dùng hay không dùng là quyền của bạn. Coolidge nhìn tấm ngân phiếu, rồi ngước nhìn người nhân viên và nói: Please return (Xin vui lòng ra về). Tất cả những điều trên cho thấy rằng chúng ta đã đi qua một chặng đường dài đấu tranh tư tưởng.
Và thế là Jack chạy như bay đến từng góc phố, gõ cửa hết nhà này đến nhà khác để chào mời. Đừng lãng phí thời gian của người khác. Chắc do ông không có năng khiếu.
Dĩ nhiên thầy cũng để chúng tôi được tốt nghiệp ngay trong năm đó. Có thể tôi không thích, nhưng nếu không biết thì tôi sẽ trở thành người lạc hậu. Bạn phải tự đánh giá rằng mối quan hệ của bạn thân thiết ở mức độ nào, sau đó mới có thể phá vỡ những điều cấm kỵ khi nói chuyện.
Trong điều kiện thời tiết bình thường các bình luận viên còn cần tới nó, huống hồ trong cảnh tuyết rơi mịt mù thế này… Tờ giấy sơ đồ ấy đã bị cuốn theo chiều gió. Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào. Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài.