Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế.
Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Dù chỉ là một nhân vật.
Thế thì nổ bố đầu còn gì. Như những lúc tôi không cần em. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó. Mất thương hiệu hơi bị phiền.
Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức.
Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Thôi nhé, cất ngay đi. Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.
Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Thế đã là tốt lắm rồi.