Đừng bao giờ tỏ vẻ cuống quít sợ sệt hay phẫn uất bực bội. Tôi đã chọn đúng đề tài để nói. Nhưng dù sao đi nữa thì tình huống này cũng thật buồn cười.
Anh tha hồ nói về cảm nghĩ, hành động của mình trước những việc đang diễn ra một cách tự tin và đầy phong độ. Điều quan trọng nhất trong buổi lễ là tôi phải nói một bài diễn văn trước đông đủ các khách mời những người bà con họ hàng thân thuộc. Đôi lúc sự hài hước lại cực kỳ cần thiết nữa.
Những bài thảo luận của họ choán hết tâm trí của tôi trong suốt chuyến bay trở về Washington. Những vấn đề kinh tế, chính trị nóng bỏng nào đang diễn ra trên thế giới? Bạn có quan tâm đến tình hình Iraq, đến cuộc tổng tuyển cử ở Brazil hay vấn nạn khủng bố mà thế giới đang phải đương đầu? Nhưng trong chương trình của tôi, điều này làm cho Stevenson trở nên rất tuyệt vời.
Jack hiểu ra rằng, muốn bán được hàng thì trước hết phải biết chào mời sao cho thuyết phục, muốn chào mời thuyết phục, thì phải nắm vững trong lòng bàn tay tính chất của món hàng. Quan trọng là ta có cố gắng cải thiện nó hay không mà thôi. Ngôn ngữ điệu bộ là như thế.
Chín giờ, buổi phát thanh đầu tiên của Larry King bắt đầu! Tôi mở đoạn nhạc dạo Swingin Down the Lane. Những tấm băng rôn đầy màu sắc và hình ảnh, các tấm áp phích sinh động và dễ đọc có vẻ như mang sức cuốn hút và truyền đạt ấn tượng hơn những bài nói dông dài. Có thể ông là vị khách tuyệt nhất tôi từng tiếp xúc nếu xét về khả năng phân tích.
Chẳng hạn như việc tặng quà. Bao nhiêu tự tin trước đó biến đi đâu mất, cậu không thể trình bày một cách thuyết phục để bán được một cuốn sách nào. Trái lại, việc phân ưu sẽ nhiều hơn nơi tang lễ.
Tôi tin rằng cuốn sách này đã giúp bạn ít nhiều trong nghệ thuật nói. Phải biết tìm hiểu và đánh giá về người đối diện: Họ có thể hiểu vấn đề đó không, họ có quan tâm đến sự kiện này không… để khơi mào đề tài nói cho phù hợp chứ không bị lạc quẻ. Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree.
Một bản tình ca êm đềm, một giai điệu lãng mạn dành cho những trái tim nhạy cảm. Không ai gọi Harry Truman là một nhà hùng biện vĩ đại cả. Họ nghĩ bạn ám chỉ họ đã già (dù ý của bạn không phải là như thế).
Ngôn ngữ điệu bộ là như thế. Nếu nói mà không biết rằng mình đang nói cái gì, không biết rằng mình sẽ lèo lái vấn đề này đi đến đâu thì nguy hiểm vô cùng! Tôi đoan chắc bài diễn văn đó sẽ toàn những tiếng ậm ừ, ấp a ấp úng, và rất dễ bị lạc đề. Vậy mà anh chẳng hề đá động gì tới nó!
• Họ có cả một khối óc khôi hài, không ngại nói biếm về chính mình. Thế rồi đột nhiên sau ba tuần, người phát thanh buổi sáng nghỉ làm. Việc dùng từ chính xác phần nào thể hiện trình độ hay quan điểm của người nói đối với xã hội nói chung.