Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi.
Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.
Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Nhà văn quì bên giường vợ. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.
Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Anh đang hạnh phúc. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.
Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Chính nó làm bạn đau không ít. Tốt hơn là nên nhập vai.
Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.