Nếu không được học khoa tâm lý, thì chắc tôi đã nói với ông ta rằng: "Ông không chịu trả lời thì không thể nào chúng tôi nhận tiền của ông được". "Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông. Những lời khuyến khích của bà thay đổi hẳn đời đứa nhỏ.
Rồi Rossetti mời người con một anh thợ rèn đó lại làm thư ký cho ông. Đó là quy tắc thứ chín. Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới.
Phải, phòng này đẹp thật. Cách đây hai mươi lăm thế kỷ. Bà lớn tiếng: "Bán ư? Cháu tưởng cô bán xe này sao? Chịu thấy những người lạ ngự trong chiếc xe này sao? Một chiếc xe dượng cháu mua cho cô, mà đem bán nó? Không khi nào! Cô cho cháu đấy, vì cháu biết yêu những đồ đẹp".
Nhưng sự thay đổi lạ lùng nhất, chính là sự biến hóa của thâm tâm chị. "Biết chăm chú nghe; và khuyến khích người khác nói tới họ". Rồi ông đi trong mười chín ngày, khắp hai chục xứ, trên ba chục ngàn cây số.
- Nhiệt độ trong xưởng ư? Khoảng chừng 24 độ chứ gì? - Dạ, ông cộng 22 độ với 24 độ, ông sẽ được là 46 độ. Mà nếu một trăm bức được mười bức trả lời thì ông phải cho là một sự lạ. Chúng ta can đảm nhận kỹ chân lý này: Mỗi người mà chúng ta gặp đều tự coi có một chỗ nào hơn ta.
Tôi không biết đánh! Không biết chút chi hết. Nhà Ngân hàng không chịu cho tôi cố nhà của tôi thêm một hạn nữa. Giảng một môn mới mà như nhắc lại một điều đã quên rồi" Lord Chesterfield nói với con: "Con nên khôn hơn những kẻ khác, nếu có thể được; nhưng đừng cho chúng biết con khôn hơn chúng".
Ông làm trái hẳn lại: Ông xin kẻ thù ông giúp ông một việc. Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới. Rồi lại không tiếc lời cám ơn.
Nó tự đắc được cái danh là "kẻ thù" số một của quần chúng". Disraeli, một trong những nhà chính trị khôn khéo nhất đã nắm vận mạng cả đế quốc Anh, có lần nói: Gặp một người, cứ nói với họ về chính bản thân họ, họ sẽ nghe bạn hàng giờ. Đứa nhỏ thích đạp xe máy ba bánh lắm - nhưng cùng dãy phố đó có một đứa nhỏ khác lớn hơn, hung hăng ăn hiếp nó, ngừng xe nó lại, bắt nó xuống rồi leo lên đạp.
Bạn hoài nghi ư? Càng tốt! Tôi yêu những người hoài nghi. Trả lời câu hỏi của tôi chăng? Không. Dân gian kêu nài đủ cách mà vô hiệu.
Bà mẹ kiệt sức, chết. Trong cuốn "Ký ức cuộc đời sống chung với Maeterlinck", bà Georgette Leblanc kể chuyện một sự thay đổi dị thường trong đời một cô bé nước Bỉ. Đó, chỉ vì vậy mà ông khen tôi là nói chuyện khéo, sự thiệt tôi chỉ là một thính giả kiểu mẫu và biết cổ vũ ông nói thôi.