Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Từng trang, từng trang… Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn.
Để khám phá đến tận cùng. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.
Thằng em ngồi bên phải tôi. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn.
Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả.
Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi.
Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Thôi, tôi trôi qua em rồi. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy.
Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm.
Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.