Nhưng càng thổi mạnh thì lão già càng bó chặt áo vào mình. Mà người ta cũng đã cho Nã Phá Luân đã dùng phương pháp con nít đó khi ông lập ra huy chương Bắc đẩu bội tinh, phân phát một ngàn năm trăm chiếc cho lính ông và thăng chức "Pháp quốc Thống chế" cho 18 đại tướng, gọi đội quân của ông là "Đại binh". Đứa nhỏ thích bắt chước má nó lắm.
Carley nói: "Muốn xét độ lượng của ai chỉ cần xem cách xử sự của người đó với kẻ dưới". Người hàng xóm đó suy nghĩ và hành động như vậy vì họ có lý của họ. Nhưng tôi ngừng lại và quay lại nói: "Tôi khen thầy.
Tôi lại thăm ông Doe, người mướn nhà và nói với ông ta: "Ông Doe, tôi đã nhận được thư của ông cho biết ông sẽ dọn đi, nhưng thiệt tình tôi không tin rằng ông sẽ đi thật. Chúng ta nên nhớ rằng những người mà ngày mai chúng ta sẽ gặp, cũng có những nhược điểm như Tổng thống Wilson. Rồi lửa bén tới lá khô, leo lên cây.
Muốn cải thiện một người, bạn cứ ra vẻ tin người đó có đức tính này đức tính nọ đi. Suốt thiếu thời, cậu đi học cả thảy có sáu năm. Mới rồi, sau một tiệc rượu, chủ nhà mời tôi đánh bài.
Cậu nhịn ăn bữa trưa và để dành tiền giấy xe điện cho tới khi mua được một cuốn tự điển tả công nghiệp các danh nhân nước Mỹ. Đó là lời chửi thậm tệ nhất của họ. Lần này thì ''bị" rồi.
Nếu ta khiêm tốn nhận trước rằng ta cũng chẳng hoàn toàn gì rồi mới trách kẻ khác, thì kẻ đó không thấy khó chịu lắm. Nhưng anh dằn lòng, không mạt sát lại những kẻ đã xử tội anh, mà nói: Người ta rầy nó, đánh nó, làm nhục nó.
Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo". Tôi thích môn đó lắm. Bữa tiệc đó hỏng là lỗi tại đầu bếp chứ không tại tôi.
Dù sao cũng xin ông tin rằng tôi hoan nghênh sự cộng tác của ông lắm. Tại sao ta thương loài chó? Tại chúng tung tăng, vui mừng đón rước ta, làm cho ta vui lòng khi thấy chúng. Mãnh lực của tư tưởng thật tối cao.
Tuần sau, tôi đãi khách bữa trưa. Nhà buôn ở arizona nghĩ rằng ông lớn đó biết điều lắm và biết sự xét đoán của thân chủ là có giá trị. Tôi biết chắc rằng nếu trước kia tôi không kiếm được cái sở thích của ông và làm cho ông vui lòng ngay từ lúc đầu, thì ông không cho tôi được một phần mười những cái ông đã cho tôi".
Cho nên tôi nói rằng những chi tiết mà ông ấy không chịu cho biết, không cần thiết gì hết. Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett. Tại sao vậy? Tại ta được tự đắc rằng đã thành thật và can đảm tự thú.