Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Với họ, viết không có tị ti nào là học. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm.
Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng.
Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.
Chẳng cần gì nữa cả. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.
Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.
Về danh tiếng và giá trị. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh.
Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm.
(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc.
Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Và những cái xác cháy khét lẹt.