Và tới lượt tôi… Có thể nói đây là bài phát biểu khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Không chừng chúng tôi còn mời cả tổng thống Eisenhower. Chúng ta cũng nên học hỏi Winston Churchill.
Chưa hết, thầy Cohen còn quyết định tổ chức ngay một Lễ tưởng niệm học sinh Gilbert Mermelstein. Thậm chí khi được gọi là một Cái đầu biết nói, tôi vẫn nghĩ rằng tôi đã thành công trước hết là nhờ biết lắng nghe. Chưa có ai từng kết luận về trách nhiệm của một tổng thống hay hơn mấy từ này của Truman: Đồng đôla dừng lại tại đây (*), ông quả thật là một người ăn nói tuyệt vời.
Nhờ vậy tôi không còn thấy run nữa. Nhiều diễn giả khi thuyết trình với một văn bản hoàn chỉnh vẫn gạch dưới những điểm mà họ muốn nhấn mạnh. Luôn duy trì một thái độ hào hứng, cởi mở, không e dè, nhút nhát.
Họ biết bù lấp nhược điểm này bằng cách nói chuyện có duyên, bằng vốn kiến thức phong phú và kỹ năng chuyên môn hoàn hảo. Họ không hiểu sao chàng phát thanh viên mới này lại quá ngây ngô đến thế. Ngay lúc đó thì chàng trai MC thứ nhất đuổi kịp tôi và đập cửa xe rầm rầm.
Tôi nghĩ nên kể cho anh nghe câu chuyện này. Chúng tôi đang ở xưởng in để in thiệp mời cho buổi họp mặt. Trước gọi dân gốc Tây Ban Nha nay đổi thành người Mỹ Latinh (Latino).
Vì thế lần này tôi muốn hát với một cảm xúc mạnh mẽ hơn. Tôi tiếp tục: Butte Montana là thành phố có tỉ lệ phạm pháp thấp nhất ở phương Tây. Có điều nên lưu ý: trước khi sử dụng thì phải tập để quen dần với chúng.
Ồ, đúng rồi, quả bóng! Có những điều ngày xưa thì được nhưng ngày nay lại không. Tôi không phải lo gì cả.
Bao nhiêu tự tin trước đó biến đi đâu mất, cậu không thể trình bày một cách thuyết phục để bán được một cuốn sách nào. Nhất định sẽ có một ai đó trong nhóm đông thích hợp để chuyện trò cùng bạn. Kết quả là: Bài tường thuật trực tiếp kỳ quái nhất được mọi người thông cảm và tán thưởng nhiệt liệt.
Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn. Và tôi biết ai ở tình huống như tôi cũng vậy. Tôi chỉ là một nhà chính trị!!
Thứ hai là tầm quan trọng của sự mạnh mẽ, quyết đoán. Tôi lên sân khấu và nói trong vòng nửa tiếng. Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì.