Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này.
Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.
Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Nhưng chờ đến bao giờ. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh.
Chả biết đường nào mà lần. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại.
Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Định dừng viết thì lại có chuyện. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.