- Đừng quên rằng mi đã hứa với ta rồi nhé. Vì nếu biết trước sự thành công và may mắn luôn đến với mình, thì tôi sẽ không có cơ hội khẳng định hay thử thách nữa. - Ngươi không cần sự cho phép của ta.
- Giờ thì ngươi đã biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không mọc ở đây. Vì nếu biết trước sự thành công và may mắn luôn đến với mình, thì tôi sẽ không có cơ hội khẳng định hay thử thách nữa. Họ không hề biết đó là những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ, ngược lại họ còn hết sức bực bội vì chúng.
- Dĩ nhiên ta không biết nhiều về nó nhưng ta cũng biết một đôi chút. Tôi sẽ gặp lại anh ở thị trấn. Ông đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, đặc biệt ba mươi năm gần đây là thời gian khó khăn hơn bao giờ hết.
Tất cả các cư dân của khu rừng Mê Hoặc đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây. Sao nó vẫn không đến với ta?" Dường như cách dễ dàng nhất bây giờ là theo chân Nott rời khỏi khu rừng để khỏi phải đối diện với một tình huống khó xử.
Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua. Trong mười năm liên tục, tôi luôn tái đầu tư những gì mình đã có được. Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt.
- Lần đầu tiên, giọng nói của bà không còn chứa đựng hai sắc thái đối nghịch nhau nữa. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng: Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu.
Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Nott quyết định như vậy vì đó là một đặc điểm của những người tự cho là mình thiếu may mắn. Sid bắt đầu leo lên ngọn núi cao sừng sững trước mặt.
Ngay sau đó, những hạt giống nhỏ lấp lánh như bọc vàng từ trên không trung bắt đầu rơi tỏa xuống khắp nơi theo cơn gió. - Như vậy là cậu đã tin vào cậu chuyện vàtin rằng nó có thật? Bí Mật của May Mắn kể về một câu chuyện đầy cảm động giữa hai ông già, Max và Jim, khi họ tình cờ gặp nhau ở công viên trong tâm sau 50 năm xa cách.
Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Và Nott không thể nào chịu đựng nổi cảm giác đó. Cho dù khi mọi việc dường như đã được hoàn tất, nếu ta có một thái độ đúng đắn, luôn sẵn lòng muốn biết liệu có còn việc gì khác cần làm nữa không, thì sẽ luôn có một dấu hiệu chỉ cho ta biết điều ấy.
Tôi làm hết việc này đến việc khác nhưng chẳng việc nào làm được lâu cả. Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn. "Nếu không có Cây Bốn Lá thần kỳ cho ta thì cũng sẽ không có cây nào cho hắn cả.