Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều).
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác.
Họ nào có tội tình gì. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.
Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Mấy người này trông nhát lắm. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Để sống cho xong đời.