Sech Nga

Những ngày sung sướng với em tiếp viên hàng không

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.

    Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.

    Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.

    Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không.

    Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo.

    Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Con mèo lại sán vào tôi. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác.

    Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Mà bác thì dùng toàn công thức. Hắn cũng thông minh đấy chứ.

    Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc.

    Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.

    Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap