Vừa lo lắng, vừa háo hức. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.
Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.
Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm.
Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.
Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ.
Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. 18 tuổi là được tự do. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Ông Diểu tức giận giương súng.