Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Đường thông hè thoáng. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp.
Của một thân xác đặc. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy.
Tôi bảo: Chào chú. Rồi hắn biến đi đâu đó. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số.
Và họ cũng sẽ khổ lây. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.
Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Mà thản bởi vì lòng cần thản. Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.
Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa.