Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Không lại phản tự nhiên quá. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.
Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.
Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra.
Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong.
Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.
Cái này họ cũng nhầm. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.
Thứ mà tôi hay bẻ bai. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá.
Ngồi nghe giảng và chép bài. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.