Sech Nga

Vụng trộm với bạn cùng phòng của người yêu

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi chỉ cần làm chủ được tôi, làm chủ được tư tưởng của tôi, làm chủ được nỗi sợ sệt lo lắng của tôi, làm chủ được đầu óc và tinh thần của tôi. Và khi chúng tôi tới không thấy ông đương nguyền rủa muỗi mà lại thấy ông đương thổi còi. Nên nhớ rằng không có người nào chết về thiếu ngủ hết.

    Rồi lên giường ngủ say, quên hết ưu tư. Bạn sẽ thấy liền - như William James nói - rằng tinh thần không thể nào buồn ủ rũ khi hành động tỏ một nỗi vui chói lọi. Ông liền cầm chiếc máy chụp hình lấy năm Mỹ kim, để lấy tiền đăng lời rao tìm việc trên báo The New York Herald xuất bản ở Balê [35].

    Nhưng các huấn luyện viên gìa gấp hai, bà tuổi họ lại không mệt chút nào. Tôi xếp dọn giấy tờ trên bàn, sửa soạn đi xa, thì thấy một bức thư bỏ quên, của cháu viết cho tôi khi thân mẫu tôi mất mấy năm về trước. À mà biết đâu được? Bác sĩ Alexis Carrel muốn nói cả tới bạn đó không chừng!

    Nhưng tôi, tôi không ham đặc quyến đế vương ấy. Ông nói: "Những bệnh này thường khi do người đau không biết làm cho đời sống của mình thích nghi với những vấn đề thực tế". Tính cách nào? Bằng cách đọc cuốn Làm sao tính được may rủi của Oswald Jacoby, một nhà quyền uy về môn "bridge" và "phé", một nhà toán học về bực nhất, một nhà chuyên môn về thống kê và bảo hiểm.

    Mỗi tháng ông đọc lại một lần tất cả các giao kèo của công ty. Chắc bạn ngạc nhiên, sao tôi lại cho chương này vào một cuốn sách nghiên cứu về ưu tư? Không có chi lạ đâu, vì có biết bao nỗi lo lắng, ân hận, oán hờn sinh ra do sự oán ghét công việc phải làm. Đàn ông hay đàn bà đều có cơ hội làm ăn hết.

    Đoạn chị nói với chúng tôi: "Anh ấy luôn luôn vụng về như không tập cắt thịt bao giờ". Một sàn gỗ cứng còn làm khoan khoải hơn là đệm lò so. Nếu kể chuyện họ, có thể viết thành một cuốn sách được.

    Đường thì lầy mà trời thì gió mưa, dông tố. (Chương này viết riêng cho các bạn thanh niêm nam nữa chưa biết được nghề hợp với sở thích của mình). Ngoài ra không còn cách nào khác.

    Thành thử không ai chế nhạo tôi nữa mà cảm tạ tôi. Mà cũng không xin: "Chúa thương con với. Tôi có thể nhắm mắt lại mà vẫn thấy hai bà ngồi trước lò sưởi, trong trại ruộng của dì.

    Khi binh sĩ ở mặt trận về, tinh thần hoảng loạn đến nỗi thành bệnh thì các bác sĩ ra phương thuốc: "Đừng cho họ ngồi không". Lần tới thăm ông, tôi nhận thấy mỗi năm có đến hai vạn du khách đến xem sở nuôi rắn của ông. Tôi không còn than thở về cái dĩ vãng đã thiệt chết rồi nữa.

    Bà đau tim thiệt không? Thiệt. Howard đã có một quyết định làm thay đổi hẳn đời anh. Dì Viola có lấy vậy làm phiền không? Tôi tưởng nhiều khi cũng có.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap