Sech Nga

Lén lút thổi kèn cho cậu em trai mới lớn cực hấp dẫn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Bỗng chị bị tuột mất dép. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.

    Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.

    Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia.

    Hoặc… Nói chung vậy thôi. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Bao người làm được sao mi không làm được.

    Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại.

    Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn.

    Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ…

    Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Tôi từ giã mái trường cấp III. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc.

    Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có.

    Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap