Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.
Tôi kém nhất khoản này. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.
Đường thông hè thoáng. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.
Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có.
Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm.
Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách.
Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.
Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường.
Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.