Đại tá chép cuộc gặp gỡ đó trong nhật ký của ông: "Bryan thất ý lắm, khi ông hay tin rằng tôi được Tổng thống giao phó cho sứ mệnh mà ông ao ước". kể lại: "Lúc đó, trong phòng im lặng như tờ, không khí lạnh ngắt như băng. Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả.
Được như vậy thì ông có lợi là hàng của ông ở trên xe cất xuống mau và gởi đi cũng mau. Nhưng sự nén lòng giận đó đã có kết quả tốt. Không bao giờ một cuộc hôn nhân trổ bông dưới nền trời tươi sáng hơn nữa.
Sau đó vài bữa, một bà bạn lại chơi, tôi chỉ những tấm màn và vô tình nói giá nữa. Chúng tôi xin ông giúp chúng tôi để tránh những bất tiện đáng tiếc do tình thế đó mà ra. Bữa đó, tôi đã mất hết điềm tĩnh, xin ông thứ lỗi cho".
(Xin các bạn nhớ rằng ông Parsons thực tình nghĩ như vậy). Trái lại, ông vội vàng tỏ ra rằng ông trông cậy ở sự giúp đỡ của nhà buôn đó nhiều lắm. - Thưa cô, cô thương cháu quá.
Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được. Khi gặp chị phụ bếp Alice, ông hỏi chị còn làm bánh mì bằng bột bắp không. Từ chối thì sợ phật ý bà cô, cho nên ông R.
Không thể có lời nào nhân từ hơn để xét bà nữa. Bà nói thêm: "Biết bao chiếc thuyền tình chở đầy hy vọng mà sau cùng phải tan tành dưới chân mỏm đá bến Reno, chỉ do cái thói vô ích và tai hại vợ chồng chỉ trích lẫn nhau". - Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa.
Một người trung bình được vui vẻ trong gia đình còn sướng gấp trăm một vị thiên tài phải sống cảnh cô độc. Chúng ta có lẽ không bao giờ có cơ hội hòa giải một vụ đình công, hoặc hùng biện ở tòa, nhưng có nhiều trường hợp khác mà phương pháp trên kia giúp ích cho ta được. Học thì sơ sài, cha bị giam thâu (thiếu nợ mà bị giam) và chính nó nghèo lắm, nhiều khi bị "lửa cơ đốt ruột".
- Tôi cho họ biết rằng tôi sẵn lòng nghe họ giảng giải rồi sau mới cho biết ý kiến của tôi. Anh nghĩ tôi có nên giữ chị đầu bếp không? - Thưa bà, nên lắm chứ. Dưới đây, tôi sẽ chép lại đoạn đầu bài diễn văn tuyệt khéo đó.
Tôi thành công nhờ thái độ nhũn nhặn, thân mật, hiểu biết của tôi". Phải theo lời khuyên của Ford: "Đặt ta vào địa vị người mà suy xét theo quan điểm của người". Lớn lên, ông làm chính trị, tập nhớ tên họ và vẻ mặt của người khác, mà lần lần trí nhớ đó trở nên kỳ diệu.
Tôi chỉ cho bà vài món trộn cho gà ăn và những nhiệt độ không khí có lợi nhất cho gà. Bệnh của tôi, ông chưa muốn biết, mà cần biết cái ví tiền của tôi đã. Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao.