Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Ông anh cũng làm theo. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.
Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn.
Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.
Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.
Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.
Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.