Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.
Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Này, mày bê cái kia cho chú. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp.
Tôi không đuổi nó nữa. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa.
Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay.
Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.
Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ.
Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.