An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Đừng lỡ nhiều là được.
Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này).
Tôi để vài ngày trôi đi. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại.
Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Tôi biết là tôi rất khỏe.
Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Thế đã là tốt lắm rồi. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua…
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Và thế là đời sống lãng phí. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình.
Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.