Lát sau, tôi rủ ông anh ra. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Con sông trước mặt thật xanh và êm. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Này, mày bê cái kia cho chú.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Sau đây là một số dữ kiện. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.
Họ nỗ lực vì điều đó. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự.
Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa.
Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Trú ngụ trong ấy là đàn cò.
Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.
Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.
Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.