Hầu hết là những người sống có trước có sau. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.
Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác.
Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông.
Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.
Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Bạn cần trả công và cả tự do.
Bác nói chuyện với cháu. Thật ra, có gì để mất đâu. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi.
Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Rồi thể hình tính sau.
Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu.
Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống.
Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn.