Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó.
Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Độ này, bố hay nhường.
Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.
Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Tôi không có ý định ra đi.
Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Tôi đi bộ cũng được.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì. Hoặc tôi chuyển lớp. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua.
Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).