Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi.
Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.
Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng.
Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Chẳng có cái gì đập. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.
Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Mọi người còn lo cho bác nữa.
Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Tác phẩm Bật dậy nào. Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay.
Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.