Bước kế tiếp trong chiến lược trung tâm số là làm một máy nghe nhạc di động. “Steve và tôi quan tâm tới những thứ như vậy, nó phá hủy sự thuần khiết và lấy đi những phần cốt yếu của một dụng cụ, và chúng tôi đã có suy nghĩ giống nhau về cách phát triển ra các sản phẩm nhìn thuần khiết và liền mảnh. Jobs và Woz sẽ ngược xuôi ở khắp vùng Camino Real, cố gắng kiếm các cửa hàng điện tử để bán nó.
Khi Murray nhận điện thoại, Jobs đã khóc. Tôi không bao giờ nghĩ rằng ông sẽ bỏ rơi tôi. Những nhà chuyên môn thời bấy giờ không cần một tác phẩm điêu khắc đẹp như trang sức, còn người tiêu dùng của thị trường đại chúng lại không sẵn sàng chi trả gấp đôi số tiền của một máy vi tính để bàn giản dị thông thường.
cổ phiếu Apple rớt thảm hại vào tháng chín năm 2000 - vì doanh thu đáng thất vọng của Cube và vì bong bóng Internet vỡ tan - đã khiến quyền chọn trở nên vô dụng. Họ đã chế tạo được con chip nhanh nhất, nếu bạn không quan tâm đến sức mạnh và giá thành. những thứ được sử dụng trong cuộc sống hàng ngày chứ không bán chúng.
Vào thời điểm ngôi nhà được cất, thì cây cầu ấy vẫn chưa được xây xong, “ông ấy là một thự thủ công cẩn trọng và hoàn toàn tự học hỏi,” Jobs vừa nói vừa chỉ vào từng chi tiết. Tuy nhiên, Sculley vẫn giữ ý định hòa giải, ông nói với Jobs rằng ông có thể chấp nhận vị trí chủ tịch hội đồng quản trị và trở thành nhà định hướng thiết kế sản phẩm nhưng không có quyền điều hành hoạt động. 300 đô - la vốn lưu động, bản thiết kế cho một sản phẩm, và một bản kế hoạch.
Nó bắt đầu bằng bữa tiệc sinh nhật lần thứ 70 thực sự đáng nhớ của nhà xuất bản Washington Post - Katharine Graham vào tháng 6 năm 1987 ở Washington. Trong quá trình xử lý thông tin mà ông truyền đạt, họ đã học được cách làm giảm biên độ tần số của tín hiệu ông truyền đến. Jobs lặp đi lặp lại mô tả nó như một cuộc chiến không cân sức giữa một bên là những “đứa trẻ” cái gì cũng bỡ ngỡ như Apple và một bên là những kỹ sư mẫn cán, dày dặn kinh nghiệm của HP, đã từng phát triển dòng máy tính Lisa từ lâu.
“Hãy cho tôi gặp ông ấy. Tôi thì chẳng thể nào bén gót nổi ông ấy, nhưng đó là thứ mà tôi khao khát làm được. Một hôm, trước sự ngạc nhiên của các đồng nghiệp, ông đưa cô bé đến công ty.
Tôi nghĩ một công ty có thể trở thành một đại gia đình. Nhưng khi họ rời xa nhau, Jobs lại rất nhớ cô. Trong một buổi họp điều hành của ban quan trị vào tháng 6, với sự vắng mặt của Amelio, Woolard đã mô tả cho ban giám đốc cách ông tính toán cơ hội của họ.
Ông có một chuyến đi dạo rất lâu với Laurene và bàn bạc một việc mà với đa phần mọi người giờ đây, chỉ là chuyện đương nhiên phải thế, nhưng với ông, vẫn cứ là một phen đàm phán lớn. Thêm vào đó, Drexler khẳng định quyền kiểm soát từ- đầu-đến-cuối: cửa tiệm Gap chỉ bán sản phẩm Gap, và sản phẩm của Gap chỉ được bán gần như độc quyền trong các cửa hàng của Gap. “Vâng, chúng ta phải hoàn thành nó ngay bây giờ”, Steve Capps nói.
Bài báo trích dẫn lời phát biểu của Smith về dự định của anh trong tương lai: “Tôi muốn tạo nên chiếc máy tính của thập niên 1990. Woolard mang tới Jerry York, người từng làm giám đốc tài chính của Chrysler và sau đó là IBM. “Đó là điều ngớ ngẩn nhất trên đời khi để các công ty sản xuất phần cứng tòi tệ sử dụng hệ điều hành của mình và lấy mất doanh số của chính chúng ta,” ông nói.
“Chúng tôi sẽ chấp nhận việc này,” ông nói. Chúng ta phải bắt đầu chế tạo dựa trên cả việc định hướng giá cả lẫn tập hợp những chức năng mong muốn, dựa trên xu hướng công nghệ tại thời điểm triển khai và tương lai gần. Jobs đã đứng trên sân khấu ba tiếng đồng hồ và một lần nữa ông lại chứng minh được những lời khen của Andrew Pollack trên New York Times: “màn giới thiệu sản phẩm của Andrew Lloyd Webber, bậc thầy tinh tế của sân khấu và những hiệu ứng đặc sắc”.