Một âm thanh mà không ai có thể mô tả được: Tiếng ngáy của tôi. Nếu được tàng hình bạn sẽ làm gì đây, hoạt động từ thiện hay sinh lợi riêng cho bạn? Bạn phải luôn chân thật về công việc và về chính bản thân với cương vị là một ông chủ.
Một giờ qua trò chuyện với anh thật thú vị! Anh thật tuyệt vời, như thường lệ. Những người đồng trang lứa tôi lẫn người đứng tuổi đều biết và thích bài này. Chắc do ông không có năng khiếu.
Trời ạ, văn phong thẳng thắn kết hợp với vài ly rượu thì điều gì sẽ xảy ra đây? Người say thì nào có điều khiển được lời nói của mình… Tôi lo chương trình sẽ bị thất bại. Cha tôi đặt chân đến mảnh đất này khi ông còn làm một thanh niên trai tráng. Cuối ngày hôm đó, Jack chạy ào về nhà để đưa cho mẹ không chỉ 2,5 đôla trả hóa đơn tiền điện thoại, mà là món tiền huê hồng tới những 24,5 đôla.
Tuyệt đối không nên thao thao bất tuyệt mà chẳng đoái hoài gì đến cảm nhận của người khác. Hỏi về các vấn đề mà họ hoàn toàn có thể trả lời được. À! Anh không nên lấy tên là Larry Zeiger nữa.
Đến giờ giao thừa thì chạy ào đến bữa tiệc tiễn đưa năm 1958 và đón chào năm 1959. Nó phóng vù vù như vũ bão trước sự sững sờ của mọi người và về đích trước tiên. Trong bữa tiệc sinh nhật lần thứ sáu mươi của tôi (bữa tiệc mà mấy người bạn tôi đã gọi là Kỷ niệm lần thứ năm mươi cái ngày Larry King tròn mười tuổi!), chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những tháng ngày thơ ấu dấu yêu ở Brooklyn.
Tôi thấy mọi chuyện đều do tàu ngầm Đức gây ra cả. Và tôi biết ai ở tình huống như tôi cũng vậy. Hãy làm chủ những gì bạn thật sự muốn diễn đạt.
Họ không nói một cách gượng gạo, cũng không giấu những cảm xúc chân thật của mình, lúc vui hay lúc buồn, khi sợ hãi hay khi bình tĩnh. Nhưng hãy thận trọng, nếu ngôn ngữ cơ thể xuất phát từ sự giả tạo hay sao chép gượng gạo thì nó sẽ không có tác dụng. Tương tự, hãy cẩn thận với các từ quen dùng mở đầu câu như: cơ bản là (basically), nói chung là (generally), dù sao (anyway), hy vọng là (hopefully)… Một hôm nào đó đang xem bản tin buổi tối trên truyền hình, bạn thử chú ý xem mình có nghe người phát ngôn viên liên tục nói những từ này hay không.
Sam rất được lòng khán giả bởi anh luôn thân thiện và hiểu ý họ. Tôi đã chọn được cách thích hợp để nói về Bob. Nói chuyện với cấp dưới thì giữ thái độ như thế nào? Có nhất thiết là lúc nào cũng phải nói như quát thì mới thể hiện được cái uy của người lãnh đạo? Chắc chắn là không.
Nó phóng vù vù như vũ bão trước sự sững sờ của mọi người và về đích trước tiên. Rồi tôi lại vặn nhạc lên… và vặn nhạc xuống. Tóm lại, ý của tôi là chúng ta chỉ nên châm ngòi cho một câu chuyện hấp dẫn chứ đừng dại dột châm ngòi cho một quả bom xung đột!
Nhưng trên hết là Regis và Kathie Lee đã bày tỏ cảm xúc một cách chân thành, điều này thật sự đáng quý. Tôi thích ông ở khía cạnh một vị khách mời và quý trọng ông ở cương vị một con người thành đạt. Lúc đó quả thật tôi mừng đến nỗi hai tai cứ ù đi.