Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Sai là vô trách nhiệm. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.
Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi.
Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Tự dưng mẹ lại ra giá. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được.
Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó.
Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Nhưng em thèm được khỏe lại.
Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới.
Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm.
Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.
Tôi định kêu to hơn, lại thôi. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.