Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. 18 tuổi là được tự do.
Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Thêm nữa, không có hứng thú.
Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.
Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Phải có mối quan hệ. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.
Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn.
Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Thôi thì dùng vào chỗ khác.
Cô gái bảo: Không. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này.
Không có chim non ở trong. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút.