Một cái bắt tay nhẹ thường thể hiện thông điệp ngầm ẩn Hãy chấm dứt mối quan hệ ngay lập tức! Bước một: Trong khi Người nói nhiều đang nói huyên thuyên qua điện thoại, hãy bấm nút chuông trên chiếc điện thoại đồ chơi đó. Nào không còn gì để nói nữa nhỉ? Bạn nghĩ những người phát tán thư quảng cáo sẽ chú ý đoc những chi tiết trong tin nhắn thông báo không có mặt ở văn phòng của bạn và nói, Ôi, chán thật, Roberta, bạn không muốn chúng tôi liên lạc với bạn nữa à? Được thôi, chúng tôi sẽ xóa bạn khỏi danh sách của chúng tôi.
Sự biết ơn của tôi không đủ để thuyết phục tôi cưới lại anh, nhưng nó thực sự nhắc cho tôi biết anh là người thông minh biết nhường nào. Hãy nói với Nhân vật rất quan trọng mà bạn tưởng tượng vừa đủ để người nói nhiều nghe thấy, Không, không, giữ máy nhé. Sandi cười e lệ, Giancarlo.
Khi nhân viên phục vụ đến, mọi người nhanh chóng đặt thực đơn để có thể hòa nhập vào cuộc trò chuyện. Đọc lại một vài thư điện tử cũ của bạn để biết bao nhiêu câu bạn có thể chuyển lại để bắt đầu bằng từ bạn. Đừng tự gia nhập vào nhóm mà một ai đó có quyền lực chi phối cả nhóm.
Cô ấy thật tự tin và bình tĩnh. Bọn trẻ nhà tôi và nhà cô ấy chơi với nhau còn tôi giúp cô ấy nấu nướng. Vậy đơn giản là hãy kết thúc thư bằng một câu tỏ sự nồng nhiệt trong đó có nêu tên của họ.
Cách đây gần nửa thế kỷ, Beatles đã viết, Tôi có thể tốt hơn nhờ sự giúp đỡ của những người bạn. Tôi sẽ không bao giờ biết được. Trước khi chúng ta rời bỏ tất cả các bệnh quên tên quá thông thường, hãy đề cập đến một thách thức mới thông thường khác.
Nếu người bạn đang nói chuyện với bạn qua điện thoại pha trò cười, bạn muốn cười rất to nhưng không muốn làm chói tai anh ta, hãy cầm điện thoại cách xa và cười ha hả. Tôi sẽ không bao giờ biết được. Não Phải: Ôi, tôi sẽ uống hết và sau đó nói tôi phải lấy thêm đồ uống.
Nhưng, than ôi, họ lại đang nói về một chủ đề chán nhất trên thế giới, đó là thời tiết. Tôi không dám chắc rằng chẳng mấy chốc bạn sẽ nói chuyện một cách thoải mái với người môi giới hàng hóa về những hợp đồng dầu thô giao sau. Khi các nhà khảo cổ học quay trở lại những năm 1950, họ sẽ thấy máy hát tự động để trên bàn, chai nước khoảng xenxe của Clarabelle từ Howdy Dowdy Show, một chiếc máy ảnh Brownie, một ti vi đen trắng màn hình rộng mười inch, một vài đĩa hát 45 rpm, và xác ướp một người đàn ông Fuller Brush.
Bạn đã hiểu bức tranh đó chưa? Những nhân viên của Walter cảm thấy người quản lý của họ đánh giá họ thông minh, có năng lực, giao tiếp tốt. Khi Judith Mc Carthy của McGraw-Hill, một biên tập viên tuyệt vời nhất đọc thấy Mẹo nhỏ này, cô ấy đã viết vào một trong những bong bóng nhỏ ghi lời nhận xét sắc sảo mà những biên tập viên hay dán lên bản thảo của người viết: Tôi yêu cầu Ebony chỉ giới thiệu tôi với những người cô ấy biết, và tôi cũng sẽ chỉ giới thiệu cô ấy với những người tôi biết.
Nghĩ lại, tôi phát hiện ra là mẹ của Robert có món quà vô giá, đó là phán đoán cảm xúc. Thậm chí chính ông ấy là một chuyên gia về chiêm tinh học, thần số học, và lá bài và cả chữa trị giảm đau. Vài tháng sau, tôi nhận được thư điện tử của cô ấy viết là, Leil, mình không thể nói cho cậu biết là cả gia đình mình thích hệ thống nghe nhạc phim đó đến mức nào.
Trò chơi ư! Đó là cách gây cảm hứng nói chuyện rõ ràng. Tôi đến sớm bởi vì tôi cần phải giết thời gian. Tên đó tương tự như tên hiệu, nhưng bạn đặt cái tên đó sau khi đã tiếp xúc một cách thoải mái với người đó.