Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Như một người đồng sở hữu biết điều.
Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn.
Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ.
Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.
Nhưng chờ đến bao giờ. Thế có phải đỡ cho cả hai không. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Họ kinh doanh khách sạn.
Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Bác không thoát được ra đâu. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ.
Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?