Tôi biết ơn ông thật nhiều. Hãy hỏi ta điều ngươi muốn biết rồi hãy đi đi. Chàng chẳng cần phải suy nghĩ lâu cũng biết được chỗ mình cần tìm nước là ở đâu.
Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi. Ngước lên nhìn trời, bỗng tầm mắt chàng thấy thấp thoáng một đỉnh núi rất cao từ phía xa. Anh chẳng biết làm gì hơn ngoài việc chạy đi săn đuổi vài sinh vật hay con thú kỳ lạ.
Những lời thần Gnome đã nói vẫn còn ám ảnh anh. và nhìn, nhìn thêm này. Nếu đó là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên thì bây giờ chàng muốn biết nó cần bao nhiêu ánh sáng và bóng râm thì đủ.
Cũng chính anh đã quyết tâm theo đuổi mục đích của mình và không trì hoãn việc tỉa bớt các nhánh cây trong rừng. Thời gian trôi qua thật chậm. - Nếu vậy thì anh còn ở đây làm gì? Sao anh không trở về lâu đài của mình đi?
Vì thế Nott lên tiếng chào bà: Nhưng sự may mắn đó lại không tùy thuộc vào chúng ta, đó là lý do tại sao nó không kéo dài lâu được. - Vì nếu ta không làm như vậy thì người sẽ không tin ta.
Nott bắt đầu cảm thấy căm ghét sự may mắn. - Con không cần phải cảm ơn ta. sự bất hạnh triền miên.
Khi đến nơi, Nott thấy Merlin đang đứng sừng sững giữa khu vườn, ánh mắt trang nghiêm nhìn thẳng vào Nott. Bỗng Jim thấy nhột nhột ở bàn chân. Cây Bốn Lá thần kỳ không? - Mụ hạ giọng một cách nham hiểm.
hãy bảo trọng nhé, chàng trai. - Người thật sự là Mẹ của các loại đá à? Nếu vậy, chắc Người không biết gì nhiều về cây bốn lá, phải không ạ? Chắc là mình phải làm gì đó chứ - không có gì trên đời này tự đến cả.
từ cách đây năm mươi năm vẫn không thay đổi chút nào. Nghe đi nghe lại một điều khiến anh ngày càng tin chắc là nó đúng. Sequoia là cây mọc đầu tiên ở khu rừng này, vì thế nên bà đứng sừng sững ngay giữa rừng.
Nhưng vẫn chưa có dấu hiệu gì cho thấy sự nhú mầm, khai sinh của một loài cây bốn lá hay một loại cây nào cả. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi. Không sót người nào cả, ở mỗi góc đường, ở mỗi quán xá, ở cột đèn giao thông, ở mỗi ngóc ngách của thành phố này.