Nói cho đúng họ muốn sống trong một khí hậu yêu đương để con tim có dịp thông cảm với những nhân vật đang quay cuồng, lăn lộn giữa ái ân. Vả lại các cử chỉ, thái độ, lời nói, hành vi của bạn trai nhiều khi cũng là tấm gương phản chiếu con người nội tâm của họ. Giá trị của bạn ở đó, chớ không phải ở nhan sắc, ăn mặc, tiền của.
Gặp ai họ cũng thuyết như chứng minh hai tam giác bằng nhau. Hoa niên đã về, các người thân mến nhất của bạn trai trong gia đình hình như bạn trai chưa cho là thỏa mãn. Cái mồ dĩ vãng không nên đ ào lại đã đ ành.
Vì đầu óc hư đốn chuyên tìm nhục lạc thì nhục tình mới bị dùng sái chỗ, mới đáng gớm. Trong hạng nầy có kẻ hẹp bụng. Hỡi bạn trai, quý báu lắm, tâm hồn hăng hái của bạn.
Nếu không được hân hạnh như người chân giáo vào thánh đường bàm tâm sự với Chúa Giê Su thì nghe nhạc, ca hát những bản lành mạnh, yêu đời. Họ không thấy chụp cái dĩa sẽ hỏng cái mâm. Không phải họ tìm tịch mạc để xây dựng những học thuyết gì.
Họ thích vẻ đẹp của con nít có duyên. Có bạn nào già mồm mép thuyết đúng tâm lý thì các bạn khác khoái cười rùm lên. Giới thiệu cá nhân mình để tự đề cao hầu gây uy tín, thứ uy tín ở những thiếu nữ nhẹ dạ, gà con ben miệng cáo già:
Nếu khi ai hỏi về đời sống uyên ương của cha mẹ, người bạn trai e thẹn khó nói, bỏ lãng thế nào, thì họ cũng có những thái độ ấy khi bàn vấn đề nam nữ với người trong gia đình. Bổn phận nhà giáo dục là giúp bạn trai đạt những hy vọng bằng những chuẩn bị thiết thực là học tập, là tu đức, là chất chứa kinh nghiệm. Có người thiếu sự giáo luyện về đức khôn ngoan, hay lấy cái tương đối làm tuyệt đối.
Họ sống thuần túy trong tương lai và bằng tưởng tượng. Đến khi người họ đều tán thành, ưa thích hết. Nhà giáo dục, chỉ vạch cho bạn trai tâm lý kỳ đặc ấy của họ.
Chí dục bao giờ cũng cần thiết cho mọi hạng người trong nam giới. Nếu họ càng trở thành một kẻ đáng thương hại, dù có tâm hồn cao thượng thì người thanh niên càng bớt yêu họ. Họ có thể ngày mai đả đảo tuyệt đối một điều mà họ ngày nay quý trọng tuyệt đối.
Điều đó không có nghĩa là họ dễ dẫn dụ bằng sự phi lý đâu. Chị thì chạy ra vô, vừa thay đồ vừa nói, lục cái giỏ nầy nói, soạn cái giỏ kia nói, mời mẹ ăn nho nói, mời cha hút thuốc lào, cô táp nói. Tu đây là sự nhận thức sáng suốt về vũ trụ, về nhân sinh, sự tận hiến phải tự ý.
Vì mồi vật chất mê hoặc, nhiều thế nhân mất đi óc hướng thượng, quên hẳn trên đầu có ai, chết rồi còn lại cái gì. Bảo mua lạp xưởng họ ra chợ khuân dồi về. Bạn họ thành thật đem chuyện lòng bàn với họ, họ đem nộp kẻ khác.