Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Tốt hơn là nên nhập vai.
Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên).
Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này.
Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Cả món tinh thần cũng thế. Tất cả đều không sâu đậm.
Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Đó cũng là một thứ trói buộc. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.
Người rỗng như không có lực. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.
Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.
Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác.