Tôi chỉ muốn nói cho anh biết điều này: Con trai tôi đã rất mến mộ anh. Thực ra, để có được như ngày nay, tôi đã phải nỗ lực không ngừng. Tôi luôn chú ý đến cách làm sao để tất cả các bạn hữu đều tham gia vào bàn tròn.
Thậm chí vạch 16 mét 50 chúng tôi cũng không thấy. Coolidge nhìn tấm ngân phiếu, rồi ngước nhìn người nhân viên và nói: Please return (Xin vui lòng ra về). Anh ta nói đề tài này sẽ làm mọi người hứng thú lắm đây.
Bob chẳng bao giờ cố gây cười một cách không tự nhiên. Những tranh ảnh minh họa rất tuyệt vời để làm sáng thêm ý tưởng của bạn. Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy.
Hai tiếng Xin chào được thốt lên lập bập và nhỏ xíu. Tôi thích họ là chính họ, tự do suy nghĩ và tự do bàn luận. Câu nói của Pacino đã phá tan bầu không khí căng thẳng.
Danny Kaye đã hát một trong những ca khúc nổi tiếng nhất của anh cho người mẹ ấy nghe. Sergio Franchi là ca sĩ. Lúc nào cậu ta cũng hỏi chuyện này chuyện nọ rồi lắng tai nghe những kinh nghiệm quý báu.
Sau 16 năm thi đấu, John hiện đã giải nghệ và làm phát thanh viên trên làn sóng Baltimore Orioles. Rồi thì hãy tự tin và nói với chính bạn rằng bạn biết còn nhiều hơn là người dẫn chương trình. Tôi trả lời rằng tôi vẫn cứ thành thật mà thôi.
Hãy vào một căn phòng trống, hoặc tận dụng trong phòng làm việc khi sếp và các đồng nghiệp đã ra về, hoặc sử dụng thời gian đợi ai đó, và tha hồ nói. Cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của phát thanh viên đài ABC trong điệu nhạc tèng teng quen thuộc: Và bây giờ là 5 phút giải lao của Chương trình Don McNeills Breakfast Club. Những người đồng trang lứa tôi lẫn người đứng tuổi đều biết và thích bài này.
Tôi xem hai vòng đua đầu mà nhấp nha nhấp nhổm, bụng bảo dạ: Có ba điều chắc chắn trong đời: Chết, đóng thuế, và con Apple Tree phải chiến thắng trong vòng đua thứ ba hôm nay. Đó là lý do tại sao họ rất chăm chú lắng nghe bạn nói. Hãy chia sẻ với họ những suy tư của bạn về mọi thứ và đón nhận lấy những lời khuyên của họ.
Chúng tôi đang ở xưởng in để in thiệp mời cho buổi họp mặt. Họ đến gần bạn một cách hết sức tự nhiên và thân thiện, rồi không ngại nói với bạn về cảm xúc của họ, hay kể cho bạn nghe những câu chuyện về họ. Chẳng có gì ngạc nhiên khi điều ngược lại cũng nhiều phần đúng.
Ban nãy tôi đã quá căng thẳng, mà không hiểu sao cái miệng của tôi khô như bông vậy… Cho nên… Cho nên ông giám đốc vừa mới đá sập cánh cửa cái rầm và quát rằng: Đây là nghề phát thanh. Hỏi về các vấn đề mà họ hoàn toàn có thể trả lời được. Hãy biến chúng thành của bạn! Hãy nói từ trái tim bạn một cách trung thực nhất.